Game-VN  >  nedved
áo duma

áoMột người thủ vệ nói: áoBạch Ngưng Sương nhìn đoàn quân ngày càng xa khỏi tầm mắt, trong lòng nàng thầm than: Tốt rồi! có nhiều mỹ nhân thích chàng như vậy, chắc chàng sẽ ... sẽ không cô đơn đâu. Nữ nhân theo đuổi chàng xếp thành hàng dài như vậy, liệu có khi nào chàng nhớ tới ta không? Hay là ... chàng đã quên ta rồi? áoLý Cáp nói mà sắc mặt không thay đổi: “Không sai, ta bảo ba người các ngươi, hát, nhanh lên đi!” áoNăm tháng như thoi đưa, thoắt cái Lý Cáp đã mười bốn tuổi. duma Phong Liễu Tam cùng Y Thần đều ở tầng một, bình thường không có chuyện gì cũng không đến.

duma "Ồ?" Lý Cáp lập tức ngồi dậy: "Đem đến để ta nhìn. Đem đến để nhìn. Họa của bảo bối Thiên Thiên ta tất nhiên không phải là tục phẩm." duma Chỉ thấy Lâm Hồng vốn đã đi tới trước cửa, lúc này đang được Vượng Tài nâng đỡ, lảo đảo lui về phía sau, thần tình hoảng sợ, suýt nữa té ngã trên đất. duma Vừa nói hít một hơi thật dài, khẽ thở dài: duma “Là bổn công tử mời các ngươi ăn.” Lý Cáp mỉm cười đứng dậy, rồi nói với tiểu nhị: “Đem những thứ này xuống, rồi đem lên rượu và thức ăn ngon nhất lên đây!” áoChỉ chốc lát, Âu Dương Phỉ Phỉ trong bộ y phục nha hoàn của Lý phủ đến trước mặt Lý Cáp. Mặc dù y phục nhìn vào rất đơn giản, nhưng cũng khó che đậy thân hình yểu điệu của nàng. Vóc người của Âu Dương Phỉ Phỉ thật sự là rất đẹp, mặc y phục nào, đều cũng giống như nhau.

áo“làm cho tỉnh lại rồi tiếp tục hỏi.” Lý Cáp nhàn nhạt nói. Kỳ thật muốn tìm lão bản đó thì đâu cần phải phiền phức thế, Lý Cáp căn bản là tùy tiện muốn mượn cớ tới đánh người mà thôi, hôm nay hắn đến, chính là đến đánh người. áoVậy quá phũ phàng đi! áoMệt! :220: áoLúc này hơn ba nghìn năm trăm doanh tướng sĩ, thậm chí bình dân tạp vụ cũng bắt đầu hát theo. duma Lý Cáp xoay người lại xuống ngựa, lập tức có người đi lên dắt dây cương cho hắn.

duma Tư Không Minh cười to nói: duma Này... Không, đừng làm vậy... A! Đó là A Bố Tha! duma Không có biện pháp a, Âu Dương thế gia tuy được xưng là một trong tứ đại thế gia, nhưng chỉ là ở trong chốn giang hồ võ lâm mà thôi, mà xét về tầng lớp trong Đại Hạ quốc, so sánh với quyền quý thế gia chánh thức như Lý gia, sự chênh lệch không chỉ là một điểm hay nửa điểm. Nói khó nghe một chút, người ta chỉ cần động một ngón tay, là có thể dễ dàng khiến cho cả gia tộc bọn họ vạn kiếp bất phục. duma Hà Liên Khanh này đoạt hoa khôi năm tỉnh, được lão bản ở đây coi như báu vật, ngay cả các ông chủ ở kinh thành cũng để ý, công tử cũng biết đấy, mặc dù một cái Phiên Hương lâu không là gì nhưng ông chủ phía sau của nó thì tại hạ làm sao dám đắc tội?! áoPhụ trách tuần ta của Hồ doanh, đều hết cả hồn, sao người Hạ chỉ có một người một ngựa tới đây, chẳng lẽ là đàm phán sao? Rồi nhanh chóng phái người đi bẩm báo cho Tường Toản tướng quân.

áoThiết Phiến tiên sinh đã có lời như vậy thì việc này cũng coi như cho qua. áoĐược rồi, các muội đều là bảo bối trong long của tiểu đệ, hắn mà về nhìn thấy mỗi người các ngươi đều tiều tụy như vậy hẳn sẽ rất đắng lòng. áoLý Cáp chợt nhớ mình vào kinh thành phải tìm đại ca hắn Lý Minh trước. áoQuả nhiên nhìn thấy tấm kính Mạch Đông Khoan liền giật mình. Lý Cáp lần trước về cũng đã nghe kể về tấm kính này. Đạo gia hiện tại đang vô cùng hưng thịnh, bát đại kỳ thuật đang hoành hành khắp thiên hạ, chính vì quá nhiều đạo môn xuất hiện nên các đạo môn đứng đầu đã lập ra một minh ước gọi là Bát Quái Minh. Tám đạo môn đứng đầu sẽ nắm giữ tám tấm kính bát quái khác nhau, trên mỗi tấm khắc hình thái cực và một trong tám quẻ. duma Cô nương, một mình đi xem “Vạn Hoa hội” chẳng phải rất nhàm chán sao, không bằng chúng ta cùng nhau đi xem?

duma Chủ nhân, thế nào? duma Người dịch: Sắc Điểu duma Ừ. Chính là phải tùy thuộc vào ngộ tính mỗi người thôi. duma Thiên Thiên khẽ kêu một tiếng, vội vàng đứng núp phía sau Lý Cáp, tay thì nắm chặc y phục của hắn. áoLý Cáp chợt nhớ tới giọng nói này không phải của nữ thích khách có bộ ngực sữa cực phẩm buổi sang hắn gặp đó sao? Lập tức vui mừng lên tiếng nói:

áoChưởng quỹ thấy Lý Cáp niên kỷ còn nhỏ nhưng đã khí vũ bất phàm, tràn đầy anh khí, trên người quần áo thượng hạn, lộ ra vẻ con nhà quyền quý. Nhìn bên cạnh hắn là hai tiểu cô nương xinh đẹp, khả ái, cử chị khéo léo. Một thiếu nữ khác càng xinh đẹp bất khả tư nghị, chưởng quỹ tự nhận đã thấy qua rất nhiều mỹ nữ nhưng vẫn chưa thấy nữ tử nào mỹ lệ đến thế nên không khỏi nhìn thoáng qua vài lần. áoÔng ngoại Lý Cáp hiện mặc dù chưa hoàn toàn khỏi bệnh nhưng cũng đã không còn nguy hiểm, cho nên Lý Cáp thấy đã tới lúc phải về nhà. Lúc đi mới hơn mười tuổi, giờ đã là mười sáu, cũng phải về nhà một chút nếu không chỉ sợ sau này đến cả cha mẹ hắn cũng không nhận ra hắn mất. Hắn cũng tính về nhà luôn, chỉ là lúc đi qua đây lại nhớ lại kỷ niệm lúc bé, bèn vào ngồi một lúc. áoLý Đông nói: áoCon quái gì vậy? duma Phu nhân bảo ngài bảo trọng thân thể. Mặt khác, lão gia nhắn tiểu nhân ngài làm ông ấy rất hài lòng.

duma Hảo tửu! duma Ai mà biết anh muốn đỡ lấy thằng nào? duma Khi tình yêu ra đi lòng sẽ hiểu vì sao duma Lão nô cáo lui! áoLý Cáp liếc mắt nhìn hắn: