Game-VN  >  sxm
xsmn 8 7

7 Vân nương nghe âm thanh lạnh như băng, đáy lòng run lên, vội không dám nói tiếp lời nào, yên lặng dẫn đường. 8Chưa từng nghe qua. 7 Đạt Đa bước vài bước về trước giường, bế Tịnh Cơ lên, ánh mắt quan tâm quan sát nàng, nhìn nàng một thân quần áo sạch sẽ, mặc dù hơi gầy và tiền tụy hơn trước, nhưng không có bộ dáng bị hành hạ, liền nghi ngờ hỏi : 7 Hắn đối với môn phái này, luôn luôn có ấn tượng không tốt, thậm chí có chút đáng ghét. 8Hai mắt Hương Hương sáng ngời nhìn vào chiến phủ rồi nàng quay lại nói với Lý Cáp.

8Grào!!! 8Dứt lời liền gõ lên đầu hỏa kỳ lân, Lý Cáp ngồi trên lưng hỏa kỳ lân chạy đến một ngọn núi cách loạn quân không xa, từ đấy quan sát. 7 Hừ! Hai người các ngươi mau đoạt thiếu nữ bên kia lại đây cho ta! Thằng nhóc kia dám đến đây gây sự thì ta dìm nó vào hầm phân!!! xsmnNguyễn Hoa ưỡn thẳng ngực, ngạo nghễ nói: 7 Lý Cáp cười lạnh: "Hiềm khó ăn ư? Vậy cứ để cho nàng ta đói đi, sẽ có lúc nàng đòi ăn."

8Trương Đào thần sắc có chúi kỳ quái, nói: “Hà nguyên hắn vốn có một cái sở thích kỳ lạ, nói buổi sáng là nữ nhân xinh đẹp nhất, bởi thế sau khi buổi tối nghe hát xong, hắn luôn luôn ở lại Bách Hoa Lâu tìm một cô nương qua đêm. Sáng sớm ngày thứ hai là đi tới tìm Thượng Quan đại gia nghe hát. Hà nguyên hình như từ trước lúc Hà đại nhân lấy tiểu thiếp gần nhất một chút, đều qua đêm ở Bách Hoa Lâu, có người nói hắn với người di nương mới ở chung không được tự nhiên, cũng đã một thời gian dài! 8Lý Cáp nằm trong bồn nước nóng vẻ mặt hưởng thụ nói. 8Nếu ngươi có bản lĩnh thì cứ đưa cô ta vào đây. 7 Đứa còn sống làm sao bây giờ? 7 Mười tám ngày...

xsmnĐây là nơi nào? Còn có ai khác ở đây không? Cô tên là gì? xsmnChỉ sợ mời không được. 8Oán thù? A, hắn làm mù mắt vợ ta. 7 Nói thêm một hồi cô gái mới dần bĩnh tĩnh lại rồi nằm xuống. 8Lý Cáp cũng nhìn về phía lão bà, nhưng ánh mắt lập tức bị thiếu nữ đứng cạnh lão bà hấp dẫn. Thiếu nữ kia cũng không phải là vô cùng xinh đẹp, bộ dáng khoảng mười bảy mười tám tuổi, mặt trường bào nam, mái tóc buộc theo kiểu của nam, mộc mạc thanh thuần, đôi mắt thì giống như u đầm, làm cho người ta nhìn không thấu suy nghĩ, mà lại có chút quen thuộc.

8Lý Cáp cười khổ nói. xsmnTrên mặt không nhìn ra vẻ ngà ngà say, ánh mắt trong suốt, cước bộ trầm ổn. xsmnGiữa trưa hôm đó, mọi người dừng xe ở ven đường, nghỉ tạm, ăn lương khô. Vân Lâm cũng ăn một chút thì đã lên xe, Lý Cáp thì ngồi ở mép xe, để cho Hương Hương đút cho mình ăn. xsmnTrương Tề tướng quân, sao mà ngươi cũng hồ đồ giống tên tiểu từ này thế? Mấy tên người Hồ sao có thể có khả năng đánh bại? Đây rõ ràng là quỷ kế của người Hồ để đợi chúng ta chui đầu vào! Lúc này nếu xuất quân, nói không chừng sẽ bị quân chủ lực của người Hồ bao vây tiêu diệt, Mã Môn bảo mà có chuyện gì thì Tây Nguyên tỉnh sẽ lần nữa rơi vào tay người Hồ! xsmnTướng quân, là như thế này. Tổng đốc đại nhân có trình báo vơi Bộ binh về thời gian lập Chuẩn doanh này nhưng chưa có đặt tên, cho nên doanh của chúng ta còn chưa có tên. Ngài nên đặt tên cho doanh trại một cái tên chứ?

xsmnNhưng mà nhìn mãi cũng không thấy "Hổ Uy Tướng Quân" đâu, dân chúng bắt đầu xôn xao lo lắng. xsmnA… xsmnHương Hương rên khẽ một tiếng, trên mặt đã đỏ ửng một mảnh, cả người mềm nhũn ngã vào trong lòng Lý Cáp. Nàng nằm im một lúc mới hổn hển nói: 8Lão giả nhàn nhạt cười cười, chép chép cái miệng, tiếng nhai lạc vang lên giòn tan. 7 Lý Cáp đưa tay vuốt ve hai gò má tinh tế của tiểu mỹ nhân. Hắn cảm nhận được sự ẩm ướt trên đó không biết là do nàng mới tắm hay là do nước mắt chảy ra. Bất quá khi hắn nghe được tiếng cầu xin của nàng thì vẫn nghe ra chút xúc động chứ đâu còn vẻ lạnh như băng lúc trước.

xsmnLê Anh mạnh mẽ quay đầu lại, chuẩn xác phán đoán phương hướng của Lý Cáp, dùng đầu thương định gõ cho thằng này một phát. Nhưng vừa quay người lại, cước bộ không ổn,cả người mất đi trọng tâm, liền muốn ngã. xsmnHoàng đế thở hổn hển nói: 7 Dù sao nó xinh đẹp như thế, có nước uống có thứ để ăn, lại không rét lạnh hay nóng bức cùng dã thú trùng xà, sống ở nơi này lại có cái gì không tốt chứ? Thiên hạ này chẳng phải cũng là một cái mai rùa lớn sao? Tâm nếu không ra khỏi nhà tù của bản thân, dù có thể rong chơi thế giới, chẳng qua cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi. 8Khi Uông Thắng Kiệt tìm tới vương phủ thì được báo lại là Lý Nhị công tử bị bệnh nhẹ, không tiếp khách, không làm gì hơn được là phẫn nộ bỏ về. 7 Lý Cáp mắt chợt sáng lên:

7 Chươngg 124: Tướng quân vô địch! (1) 8Ngươi là đồ đầu gỗ à, ngươi có tư cách gì thưởng thức “Hồng nhan”! Mau cút! 8nguyệt hữu âm tình viên khuyết 7 Lý Cáp thầm mắng ba tên ngu ngốc, nói: “Ta hiện tại là gì của các ngươi?” xsmnTiêu Hân nhíu mày, trầm mặc hồi lâu, nói: